Miêu Miêu thấy Băng Vân cũng không có phản ứng gì, nghĩ rằng nàng coi thường bản thân, vội vàng niệm chú ngữ, triệu hoán ra triệu hoán thú tối cường đại của mình. Quang mang chợt lóe, một con heo nhỏ màu hồng nhạt xuất hiện trước người Miêu Miêu, đúng là tiểu trư Quan Quan. Quan quan bây giờ, hình thể so với trước kia lớn hơn một chút, biến hóa rõ ràng nhất chính là đôi tai của nó. Đôi tai vốn đã rất lớn bây giờ buông xuống trên cái bụng mập mạp, Miêu Miêu chỉ chỉ vào Quan Quan, đôi tai lớn của Quan Quan cũng bắt đầu chuyển động, đem thân thể bản thân lơ lửng trên không, cảnh giác nhìn Băng vân ở trước mặt.
Nhìn thấy hình dáng béo mập của Quan Quan, Băng Vân bật cười nói: "Một chú heo con đáng yêu a! Miêu Miêu, đây là sủng vật của muội sao?"
Miêu Miêu cũng gật đầu nói: "Không sai, nó là tiểu trư Quan Quan của muội. Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng nên coi thường nó, sau khi tiến hóa lên nhị giai quan quan rất lợi hại đó."
Băng Vân mỉm cười nói: "Nguyên lai ngươi là một bạch nhân, lại còn là triệu hoán ma pháp sư hiếm thấy nữa, Miêu Miêu quả thật rất mạnh. Được rồi, tỷ tỷ quả thật không có địch ý, đem sủng vật của ngươi thu hồi lại đi."
Miêu Miêu ngây ra một lát, nói: "Vậy tỷ tỷ còn muốn đối phó với Niệm Băng ca ca không?"
Băng Vân nhíu mày nói: "Như vậy đi, tỷ tỷ đáp ứng ngươi, chỉ cần có ngươi, tỷ tỷ sẽ không đối phó với Niệm Băng ca ca, cứ làm như vậy đi."