Hơn nữa nhìn thì có vẻ tốc độ không nhanh, nhưng trong nháy mắt đã đến trước mắt Lý Kỳ, há mồm th* d*c nói: - Ai ôi!!! Ta chạy sắp chết rồi.
Thở mạnh như vậy, nhất định là giả bộ. Lý Kỳ hừ một tiếng, gọn gàng dứt khoát nói: - Ngươi ít lừa gạt ta đi, cho dù ngươi lôi cả phổi ra thổi, ta vẫn làm việc dựa theo hợp đồng.
Tửu Quỷ nghe thấy, hô hấp lập tức vững vàng trở lại, mặt không đỏ, hơi thở không gấp, nhưng vẻ mặt bất mãn nói: - Xu Mật Sứ, ngươi thật sự là quá nhỏ mọn, ta vừa có công lao, lại có ---.
Lý Lỳ lười nói chuyện với lão ta, ánh mắt nhìn thẳng về phía sau, nói: - Người đâu?
Tửu Quỷ thấy không chiếm được thông cảm, trong lòng buồn bực, phất tay nói: - Ra đi, ra đi.
Hơn mười người sai vặt trẻ tuổi đi ra từ bên cạnh bờ cát, không khó nhìn ra họ đều là nữa giả trang nam.
Triệu Tinh Yến hiếu kì nói:
- Nam Bác Vạn, đây là thủ hạ của ngươi?
Nam Bác Vạn đầu tiên là sửng sốt, lập tức lắc đầu nói: - Không --- không phải, một người trong chỗ này ta cũng không nhận ra.
Lý Kỳ cười với Triệu Tinh Yến: - Các nàng sẽ là vệ sĩ của muội.
- Vệ sĩ?
Triệu Tinh Yến kinh ngạc lên tiếng.