Anh Trai Của Chồng Chưa Cưới Yêu Tôi

Chương 58: Trừng phạt. Cứ mặc kệ em.


Chương trước Chương tiếp

Cô cầm điện thoại bằng một tay, trong màn hình chỉ lộ ra đôi mắt và đỉnh đầu bù xù của cô.

Cô cụp mắt nhìn bàn tay còn lại, đầu ngón tay phủ một lớp óng ánh dính nhớp.

“Không được ạ?”

Ở nơi mà Đàm Tri Nghi không thể nhìn thấy, ánh mắt Mạnh Duật tối sầm lại. Những con sóng ngầm đang ẩn mình dưới vẻ ngoài bình tĩnh, tựa như chực chờ dấy lên sóng dữ ngập trời.

Một tiếng “cạch” khẽ vang lên trong phòng.

Nắp bật lửa bật mở, đá lửa ma sát tóe lên.

Thứ âm thanh quen thuộc ấy có thể khiến người ta lập tức hình dung ra khung cảnh. Cô dễ dàng tưởng tượng ra dáng vẻ anh đang khẽ ngậm điếu thuốc vào lúc này.

Gương mặt anh ẩn hiện sau làn khói, có đôi chút uể oải đầy quyến rũ.

Mới xa nhau có một ngày mà cô đã bắt đầu nhớ anh rồi.

Anh chậm rãi nhả ra một làn khói, giọng trầm hẳn xuống: “Có phải hôm nay anh đã quá nuông chiều em rồi không.”

“Bây giờ dọn dẹp đi, rồi đi ngủ.”

Hôm sau.

Đàm Tri Nghi trở về biệt thự từ phòng thi, phát hiện cây sơn trà lại nở thêm vài đóa nữa, điểm xuyết trên cành. Tựa mình dưới gốc cây lớn, nó vừa có đủ thời gian đón nắng, lại không đến nỗi bị phơi nắng cả ngày.

Sau một mùa hè dưỡng sức, nó đã bung nở nồng nàn và rực rỡ trong tiết trời thu.

Mùi hương sơn trà quen thuộc đến lạ lùng quẩn quanh nơi đầu mũi.

Cô đứng đó ngắm một lúc.

Quản gia nhìn vẻ mặt của cô, nói: “Ngày mai cậu chủ về là có thể thấy hoa nở rồi.”

Cô nhớ lại câu nói cuối cùng trong cuộc gọi video tối qua của anh, một câu ẩn chứa đầy ý cảnh cáo…

“Có phải hôm nay anh đã quá nuông chiều em rồi không.”

Cô bỗng nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Đợi ngày mai anh về, có lẽ cô sắp gặp họa rồi.

Phía bên kia.

Sau khi buổi tọa đàm kết thúc, Mạnh Duật được mời tham dự một bữa tiệc tối.

Trước khi ông ngoại của Mạnh Duật về hưu, ông ấy đã bồi dưỡng vài người học trò cưng để kế nhiệm.

Người tổ chức bữa tiệc tối nay chính là một trong số đó.

Anh đến dự, lộ diện một chút, cũng là để nể mặt đối phương.

Trên đường trở về khách sạn, trợ lý đặc biệt báo cáo với anh về tiến độ của một vài hạng mục: “Sau khi Đàm Giai Duệ trở về Cảng Thành đã đi thẳng đến sòng bạc. Chắc là do tối hôm kia thắng không ít nên anh ta cảm thấy gần đây vận may không tồi.”

“Ừm, cứ cho người theo dõi anh ta, khi cần thì đẩy một tay.” Mạnh Duật nói, đầu ngón tay khẽ lướt trên màn hình điện thoại.

Trợ lý đặc biệt đáp: “Tôi hiểu rồi ạ.”

Lịch sử trò chuyện giữa Mạnh Duật và Đàm Tri Nghi dừng lại ở câu “Thi tốt nhé” mà anh gửi đi. Sau khi thi xong, cô đã trả lời anh bằng một biểu tượng cảm xúc hình đầu thỏ.

Cả hai đều có việc riêng phải bận, nên trước nay họ không thường xuyên nhắn tin cho nhau.

Có lẽ giờ này cô đang đọc sách trong thư phòng.

Anh vắt chéo chân, một tay chống bên má. Anh không gửi tin nhắn, mà thoát khỏi cửa sổ trò chuyện rồi mở một ứng dụng khác với một động tác thành thục tự nhiên. Toàn bộ hình ảnh từ camera giám sát trong biệt thự hiện ra trên màn hình.

Nhưng lúc này, thư phòng trống không, không chỉ vậy, cả căn biệt viện cũng không có bóng dáng của Đàm Tri Nghi.

Mà bây giờ đã gần 11 giờ đêm.

Cô không có ở nhà, cũng không nói cho anh biết đã đi đâu.

Động tác của Mạnh Duật hơi khựng lại, đầu ngón tay đặt trên đầu gối gõ nhẹ vô định. Một lát sau, anh ra lệnh cho trợ lý đặc biệt: “Liên lạc với bên Yến Thành, gửi lịch trình hôm nay của cô ấy cho tôi.”

Chữ “cô ấy” này là ai, không cần nói cũng hiểu.

Trợ lý Trần đáp một tiếng, lập tức đi làm ngay.

Cửa sổ xe hạ xuống, cơn gió đêm mưa ở Châu Thành mang theo hơi lạnh cuối thu. Mạnh Duật nhìn cảnh đường phố đang lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Xe dừng hẳn trước khách sạn, Mạnh Duật bước vào thang máy. Trợ lý đặc biệt đứng trước bảng điều khiển bỗng nhận ra vẻ mặt nghiêm nghị của sếp mình qua hình ảnh phản chiếu trên cửa thang máy.

Anh ấy cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Một người luôn ung dung trong mọi tình huống, hễ cứ dính dáng đến chuyện liên quan đến vị ở Cảng Thành kia là lại trở nên đặc biệt nghiêm túc và xem trọng.

Khi chuông báo thang máy đến tầng vang lên, trợ lý Trần cũng vừa nhận được hồi âm từ bên Yến Thành. Anh ấy liếc qua nội dung rồi khựng lại.

Anh ấy vừa mở cửa phòng suite khách sạn cho Mạnh Duật vừa đắn đo xem nên trả lời thế nào.

“Bên Yến Thành vẫn chưa có tin tức gì à?” Giọng Mạnh Duật lạnh nhạt, vẻ mặt thờ ơ.

Trợ lý Trần vừa mở miệng định nói thì lại vội vàng ngậm lại.

Mạnh Duật nhận ra điều bất thường, ánh mắt rời khỏi màn hình điện thoại. Khi tầm mắt anh chạm đến một nơi nào đó trong phòng khách, bước chân anh bất giác chậm lại.

Giờ đây, người mà anh không thể tìm thấy ở khắp biệt viện lại ở ngay trước mắt.

Cô đã lặng lẽ đi từ Yến Thành đến đây, có lẽ vì đợi quá lâu nên đã ngủ quên trên ghế sofa. Trên người cô đắp một chiếc chăn mỏng, cuốn sách trên tay đặt hờ hững bên mép sofa đang chực chờ rơi xuống.

Mạnh Duật khẽ nói với trợ lý: “Vất vả cho cậu rồi, về nghỉ ngơi đi.”

Trợ lý Trần hiểu ý, đóng cửa lại, dẫn theo những người còn lại đang ngơ ngác ở ngoài rời đi.

Mạnh Duật đi đến bên cạnh cô, định cầm lấy cuốn sách chuyên ngành dày cộp kia nhưng vẫn chậm một bước.

Cuốn sách tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất tạo ra một tiếng động không nhỏ. Trong căn phòng tĩnh lặng như tờ, tiếng động ấy lại càng vang dội.

Đàm Tri Nghi giật mình tỉnh giấc, trong ánh mắt cảnh giác còn pha lẫn chút ngái ngủ. Khoảnh khắc nhìn thấy Mạnh Duật, cô mới từ từ thả lỏng.

Anh khẽ vuốt má cô, dịu dàng hỏi: “Sợ à?”

Cô dụi dụi vào lòng bàn tay anh, đáp một tiếng “Vâng”.

“Hôm nay máy bay chòng chành làm em chóng cả mặt.”

“Để anh gọi bác sĩ qua.”

Đàm Tri Nghi giữ tay anh lại: “Em ngủ một giấc đã đỡ nhiều rồi.”

Anh không hỏi tại sao cô lại đột nhiên đến đây, bởi vì mấy ngày nay cảm giác của anh cũng giống như cô.

Vào khoảnh khắc gặp mặt, nỗi nhớ mong sau hai ngày xa cách bỗng chốc tan biến, hóa thành tình yêu càng thêm nồng đậm.

Cô vòng tay qua cổ anh, hôn nhẹ lên môi anh một cái rồi vươn tay lấy thứ gì đó đặt trên bàn trà.

Ánh mắt Mạnh Duật dõi theo tay cô rồi nhìn thấy một màu sắc rực rỡ.

Một bó sơn trà đỏ đang lặng lẽ nằm trên bàn.

Bó hoa được gói rất tỉ mỉ, giấy gói bên ngoài chủ yếu là màu đen, càng làm nổi bật vẻ nồng nàn tuyệt diễm của những đóa sơn trà đỏ.

Đàm Tri Nghi đưa bó hoa cho anh: “Tặng anh này.”

Ánh mắt điềm tĩnh của Mạnh Duật rời khỏi đóa sơn trà, chuyển sang khuôn mặt cô, lặng lẽ nhìn cô hai giây rồi lại quay về bó hoa.

Sao anh lại không biết cô quý hoa của mình đến nhường nào chứ, vậy mà cô lại bằng lòng cẩn thận gói thành bó hoa để tặng anh.

Trái tim như bị ai đó bóp nhẹ một cái.

Rung động một cách mềm mại.

Anh đưa tay nhận lấy, rút tấm thiệp trong bó hoa ra mở xem, nét chữ khải tú lệ:

Sơn trà đang mùa nở rộ, tặng một bó cho anh Mạnh.

Xin anh hãy tha cho sự nghịch ngợm tối qua của em nhé >_<

Phía sau là hình một chiếc đầu thỏ được vẽ bằng vài nét đơn giản với biểu cảm nhăn nhó, đáng yêu không thể tả.

Anh cúi đầu hôn lên môi cô: “Hoa đẹp lắm, anh rất thích.”

“Vậy thì…”

“Không tha được.” Anh ngắt lời cô, giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp nhưng lại không cho phép bàn cãi.

Thế là, sự trừng phạt vốn dĩ nên bắt đầu vào tối mai lại được tiến hành sớm hơn, chỉ vì cô đã tự mình dâng đến cửa.

Mạnh Duật cắn lấy môi cô, nhân lúc cô khẽ kêu đau, anh lập tức cạy mở hàm răng cô, đầu lưỡi quấn quýt lấy cô như công thành chiếm đất, làm rối loạn hơi thở của cô.

Vì nụ hôn sâu của anh mà tim cô khẽ đập nhanh hơn. Tay cô vịn trên ngực anh, dưới lòng bàn tay là một trái tim cũng đang đập dồn dập.

Cô dùng tay đẩy nhẹ, tạo ra một chút khoảng cách với anh, muốn hít một hơi. Nhưng anh lại giữ lấy gáy cô, một lần nữa đuổi theo hôn tới, tay kia đỡ lấy eo cô rồi ấn cô vào lòng mình.

“Ưm…”

Mọi sự phản kháng của cô đều bị chặn lại giữa môi và lưỡi, biến thành những âm tiết mềm mại.

Anh hôn đến cả người cô mềm nhũn, chỉ có thể bị động để anh dẫn dắt, đáp lại nụ hôn này. Trong lúc mơ màng, cô lại cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng…

Đàm Tri Nghi khẽ nhúc nhích, dường như nhưng anh đã nhận ra ý đồ của cô, bàn tay to lớn giữ lấy đùi cô tách ra để cô ngồi d*ng ch*n trên người anh.

Tay anh luồn vào dưới tấm chăn len.

Cô hơi không quỳ vững, phải vịn vào vai anh, tấm chăn khẽ lay động.

“Có vẻ như nó không muốn anh tha cho em thì phải.”

Anh có thể cảm nhận được ngón tay mình đang bị níu lại: “Tri Nghi đang nói dối sao.”

Cô “ư” lên một tiếng ngắn rồi cắn vào vai anh qua lớp áo sơ mi.

Cảm giác đau nhẹ ấy dường như lại k*ch th*ch dây thần kinh của anh. Anh bế bổng cô lên, bụng cô tì vào vai anh, tay anh vòng qua khoeo chân cô, dễ dàng vác cả người cô lên.

Tấm chăn mỏng tuột khỏi người cô. Nơi ẩm ướt tiếp xúc với không khí, cô đột nhiên cảm thấy hơi se lạnh.

Anh đặt cô lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Tấm nệm mềm mại lún xuống rồi nảy lên, thứ rung động cùng lúc, còn có cả trái tim cô.

Làn da của Đàm Tri Nghi vô cùng mềm mại, chỉ một lúc vừa rồi mà chiếc đồng hồ đeo tay đã cọ lên người cô để lại vết hằn đỏ.

Mạnh Duật tháo đồng hồ, chậm rãi cởi nút tay áo rồi xắn lên vài nếp.

Động tác của anh không nhanh không chậm, kéo dài vô tận cảm giác thỏa mãn mà cô khao khát, khiến cô bất giác kẹp chặt hai chân.

Mạnh Duật thản nhiên liếc cô một cái rồi lại nhìn dải lụa đỏ đặt bên cạnh, chính là dải lụa đã quấn trên người cô tối qua, có lẽ là do cô đã mang từ Yến Thành đến đây hôm nay.

“Quỳ cho ngay ngắn nào.”

Tay cô đưa ra bên hông, khóa kéo từ từ trượt xuống.

Phòng ngủ của suite tổng thống rộng rãi, tĩnh lặng không một tiếng động. Khi cô dùng hai tay đan vào nhau nắm lấy vạt váy kéo lên để cởi, tiếng vải mềm ma sát vào nhau cũng trở nên rõ mồn một trong không gian này.

Cô quỳ giữa giường, hệt như tối hôm qua.

Ánh mắt sâu thẳm của Mạnh Duật dừng trên người cô, muộn màng nhận ra mình khát khô cả họng.

Trong việc quyến rũ đối phương, họ ngang tài ngang sức. Không ai có thể thắng nửa phần, cũng hoàn toàn không thể chống cự.

Dải lụa trong tay anh vô cùng ngoan ngoãn, quấn chặt lấy cô, cảm giác trói buộc dần trở nên rõ rệt.

Tối qua cô loay hoay mãi cũng không xong, vậy mà Mạnh Duật chỉ một loáng đã hoàn thành.

Nút thắt anh buộc rất đẹp, cũng rất chắc chắn.

Tay của Đàm Tri Nghi bị trói sau lưng, còn đôi chân đang tách ra cũng hoàn toàn không thể khép lại.

Cô muốn quay đầu lại nhìn anh, lại bị anh vỗ một cái vào mông, đành phải quay mặt về phía đầu giường quỳ cho ngay ngắn.

Anh chăm chú ngắm nhìn, tựa như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất.

Không một chỗ nào là không đẹp.

Ánh mắt tựa như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua khắp người cô, không thể làm lơ, để lại một cảm giác ngứa ngáy sâu sắc trong lòng.

Cô nức nở, cảm thấy mình gần như sắp nhỏ giọt xuống ga giường.

Tiếng khóa thắt lưng “cạch” một tiếng được mở ra.

Cô theo phản xạ co rút, tựa như đang nuốt lấy thứ gì đó từ trước.

Mỗi một dây thần kinh đều gào thét khao khát, mỗi một tấc da thịt đều muốn được chạm vào.

Cô không yên phận mà khẽ vặn vẹo.

Anh nghiêm khắc ra lệnh: “Quỳ thẳng lên.”

Sống lưng Đàm Tri Nghi cứng đờ trong giây lát, cô biết rõ hậu quả của việc không nghe lời, chỉ có thể tuân theo.

Chiếc giường phía sau khẽ lún xuống.

Hơi thở nóng bỏng của Mạnh Duật phả lên gáy cô, tóc cô được vén sang một bên. Anh cúi đầu hôn lên vùng da đó, đầu lưỡi quyến luyến lướt qua khiến cô run rẩy.

Sự nóng bỏng áp sát nơi ẩm ướt.

Cô cúi đầu là có thể nhìn thấy đỉnh đầu đang nhô ra.

Cảnh tượng trong cuộc gọi video tối qua cũng không có sức công phá mạnh mẽ bằng lúc này.

Cô theo bản năng nhắm mắt lại, các giác quan khác ngược lại càng trở nên rõ ràng hơn, dường như có thể cảm nhận được từng đường gân xanh nổi cộm và nhịp đập của nó.

Chân cô mềm nhũn không quỳ vững, tay anh vòng qua từ phía sau, dùng sức giữ chặt lấy cô.

Cô mấp máy, không ngừng tuôn ra làm ướt đẫm anh.

Anh cắn nhẹ vành tai cô, giọng nói kề sát bên tai.

“Sao em lại thèm thuồng thế hả?”

“Muốn anh…”

Giây tiếp theo, cô được như ý nguyện.

Thế nhưng Đàm Tri Nghi không hề thỏa mãn thở than, ngược lại còn kinh hoàng hét lên.

Anh hoàn toàn bỏ qua những khoảnh khắc dạo đầu để cô thích nghi mà đi thẳng vào nơi sâu nhất.

Cô không thể khống chế được giọng nói của mình, nhưng đầu lưỡi lại bị một bàn tay kẹp lấy khiến âm thanh trở nên vụn vỡ và mơ hồ, sợi chỉ bạc men theo tay anh trượt xuống.

Giờ đây, những yêu cầu tùy tiện như “nhẹ chút, chậm chút” trước đây hoàn toàn không thể thốt ra thành lời.

Tồi tệ, quá đáng.

Người đàn ông này không chút dè dặt mà phô bày bản tính xấu xa sâu thẳm nhất trong lòng mình.

Cơn mưa ở Châu Thành rơi suốt đêm không ngớt, không ngừng gột rửa thành phố này, vạn vật đều bị nước mưa thấm đẫm.

Sơn trà đang mùa nở rộ.

Hương sơn trà nồng nàn quyện vào hương gỗ đàn hương, hoàn toàn che lấp đi phần kiềm chế và lạnh nhạt của gỗ đàn hương, mùi hương lan tỏa khắp phòng ngủ.

Sự chứa đựng quá mức không tương xứng khiến trước mắt cô trắng xóa từng cơn, nhưng anh lại hoàn toàn không quan tâm liệu cô có chịu đựng nổi không.

Cô hối hận vì đã mang theo dải lụa đó, nó đã hạn chế mọi sự giãy giụa của cô.

Đàm Tri Nghi chưa từng trải nghiệm một Mạnh Duật như thế này, trong bất kỳ lần nào trước đây, anh đều chăm sóc cô hơn.

Sự thẳng thừng, tàn nhẫn, không chút kỹ xảo này, chưa từng có trước đây. Cảm giác mãnh liệt ồ ạt ập đến khiến cả người cô choáng váng.

Tựa như một con thuyền nhỏ không có mái chèo trên mặt biển, chỉ có thể trôi nổi theo sóng cho đến khi bị con sóng khổng lồ nuốt chửng.

Ngay cả khi cô l*n đ*nh, anh cũng không hề dừng lại để cô bình ổn lại. Anh không ngừng đẩy con thuyền nhỏ này vào vùng biển sâu thẳm hơn, ngày càng xa bờ.

Cũng không cần biết đây đã là lần thứ mấy của cô, mỗi lần đều vào lúc cô nhạy cảm nhất mà càng thêm hung dữ.

Không thể giãy giụa, không thể kháng cự.

Tựa như sắp hỏng mất rồi.

Giọng nói của anh trầm ấm dễ nghe, nhưng vào lúc này lại tựa như một lời tuyên án khiến cô bất giác run rẩy càng thêm lợi hại.

“Không phải chính em đã nói.”

“Rằng anh cứ mặc kệ em sao.”



Loading...