Lần này, trong bầu không khí ở giữa hai người, đột nhiên xuất hiện một loại sóng văn kỳ diệu, không gian cứ giống như một mặt hồ bị phá đi vẻ tĩnh lặng mà dập dờn gợn sóng. Cùng với bàn tay đặt trên vết rạn, Lạc Tuyết lại thực sự có thể ngăn cản vết rạn lan tràn ra.
Bạch Hà Sầu lại gật đầu lần nữa, hắn chậm rãi thu hồi ngón tay. Giơ lên tay áo nhẹ nhàng phủi một cái, vết rạn kia trong nháy măt liền biến mất toàn bộ. Trong đại điện, tất cả lần nữa khôi phục lại sự bình tĩnh.
Lạc Tuyết hô hấp có chút nặng nhọc, sắc mặt hơi ửng hồng, vết thương trên mặt lại có vẻ càng rõ ràng hơn.
- Ngươi đã vượt qua cảnh giới phá họa.
Bạch Hà Sầu rốt cục lộ ra một tia vui mừng, nhưng lại lập tức thở dài: