Ở trong nội tâm hắn, đối với Đổng Phi ngoại trừ cừu hận khắc cốt minh tâm, đồng thời cũng chôn xuống sợ hãi thật sâu.
Đời này hắn bị hủy trong tay Đổng Phi.
Nhưng lại không được phủ nhận, mỗi một lần bại bởi Đổng Phi, Đổng Phi cũng không dùng mánh khoé, mà là thật cứng đối cứng đánh bại hắn, đánh tan hắn. . . Mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại thực sự sợ hãi.
Ba vạn đại quân tan tác trong bóng đêm, binh lui 20 dặm mới xem như ổn định lại.
Lưu Bị thất kinh, tay nắm chặt dây cương vẫn đang khẽ run, trống ngực càng đập loạn.
- Thiệu Tiên, Đổng tặc có đuổi theo không?
Bản thân Lưu Bị cũng không cảm thấy được giọng của hắn hơi run rẩy.
Cao Sủng ghìm ngựa lại, khẽ thở dốc:
- Chủ công, Đổng tặc cũng không đuổi theo, chúng ta ổn định trước rồi mới nói đi."
- Phải như vậy!
Lưu Bị hoảng loạn gật đầu đáp ứng.
Tự có thân quân đi thu nạp tàn binh bại tướng, vừa kiểm kê, lại bất đắc dĩ phát hiện, đã thiếu 3000 người.
Chưa từng đao thật thương thật đánh một trận mà đã hao binh tổn tướng trước, đã mất 1/10.
Trong lòng Lưu Bị cũng trở nên không còn lòng tin nữa. Có điều đợi hạ trại rồi, Lưu Bị dần dần ngẫm lại.
Đây hình như không phải là tác phong của Đổng Phi!
Từ sau trận đánh tại huyện An Hỉ, Lưu Bị vẫn quan tâm hướng đi của Đổng Phi, có thể nói cực kỳ lý giải phong cách của Đổng Phi. Căn cứ vào quy luật ngày trước, nếu Đổng Phi chiếm thượng phong, tuyệt sẽ không nhân từ nương tay, nhất định sẽ truy đuổi đánh tới cùng. Điểm này mà nói, Đổng Phi xưng là thủ đoạn độc ác, mặc dù đối với người quen cũng tuyệt đối không nhân từ nương tay.
Giống như năm đó bức cho Tào Tháo mã dược Tị Thủy vậy, một khi giở mặt, tuyệt đối sẽ không lưu tình.
Theo đạo lý y hẳn là sẽ lĩnh binh truy sát, sao lại để mặc cho nhân mã phe mình chạy trốn mà không truy kích?