Lúc trước, Hạ Hầu Lan thử mời chào Triệu Vân Điền Dự cho Hán Đế, nhưng không thành công.
Thời gian đó Hạ Hầu Lan có tức giận không? Nói thật thì hắn rất tức tối, nhưng hiện tại tỉ mỉ ngẫm lại, Triệu Vân và hắn từ nhỏ lớn lên với nhau, vì sao không đáp ứng yêu cầu của hắn? Điền Dự cũng là hiền tài một thời, nhưng vì sao vứt bỏ Hán Đế mà muốn theo Đổng Phi? Bị ép cho nóng nảy, thà lĩnh binh đến nơi đất cằn sỏi đá, cũng không muốn. . .
Có lẽ, ngay từ đầu ta đã sai lầm!
Từng cảnh tượng trước kia hiện lên trong đầu Hạ Hầu Lan.
Từ lúc đầu theo Lưu Biện, đến sau đó Lưu Biện tại An Định, tại Sóc Phương. . .
Mặc kệ Lưu Biện hay là Hà thái hậu, đều đối với Đổng Phi rất tốt.
Đầu mờ mịt, Hạ Hầu Lan mệt rã rời!
Đột nhiên nghe được tiếng là giết vang lên từ trong Bắc Mang sơn:
- Đừng buông tha Đổng tặc quân, đừng buông tha Hạ Hầu Lan!
Một đạo nhân mã đánh ra từ trong núi, người dẫn đầu mắt xanh râu tím, tay cầm bảo kiếm, chính là Tôn Quyền.
- Hạ Hầu Lan, Tôn mỗ đợi ở đây đã lâu!
Lúc này nhân mã của Hạ Hầu Lan sau khi trải qua nghỉ ngơi ngắn ngủi không những không khôi phục tinh thần, trái lại càng uể oải hơn. Ngay cả bản thân Hạ Hầu Lan sau khi ngồi một lát cũng cảm thấy toàn thân bủn rủn.
Cắn răng đứng dậy, nhưng chiến mã không biết đã chạy đi đâu.
Hạ Hầu Lan thấy Tôn Quyền lĩnh binh đánh tới, nhịn không được nhắm mắt lại, thầm la lên: Hôm nay, mạng ta xong rồi!
*****