Ác Hán

Chương 381: Lỗ Túc Hiến Hợp Trung, Trần Cung Luận Liên Hoành


Chương trước Chương tiếp

- Quân sư, chúng ta rút thôi.

Nhạc Tiến nói, viên tướng thao Tào Tháo từ đầu năm Sơ Bình này hiện thần sắc có chút hoảng loạn.

- Rút?

Chung Diêu cười khổ:

- Rút thế nào, rút đi đâu?

- Mạt tướng nguyện bảo vệ quân sư mở một con đường máu, chúng ta về Hàm Cốc Quân, tướng quân Lý Điển chẳng phải ở đó sao? Chỉ cần rời Hàm Cốc Quan, còn có Thái Sử Từ tướng quân tiếp ứng.

- Hàm Cốc Quan nay còn trong tay chúng ta hay sao?

- Ý quân sư là ...

- Nay chỉ thấy Hoàng Trung mà không thấy quân sư Từ Thứ, ắt Lý tướng quân gặp nguy rồi.

Mặc cho Lý Điển lớn gan, nghe xong lời này toàn thân vẫn giá lạnh.

Chung Diêu cay đắng nói:

- Ngay từ đầu Đổng tặc đã bày ra cục diện này, ta đúng là coi thường tên bỉ phu đó.

Chẳng trách Hàm Cốc Quan có tiếng một người giữ cửa vạn địch khó công lại bị phá dễ như thế, e chẳng phải mình công phá Hàm Cốc Quan mà là người ta định đóng cửa đánh chó. Tên Từ Thứ đó bản lĩnh như thế sao?

Sợ là phải bỏ mạng ở đây rồi.

Đằng xa có tiếng tù kéo dài.

Một đội nhân mã tụ họp với Hoàng Trung, cờ soái bốn chữ " Đạp Bạch Dũng Võ", là Đạp Bạch quân của Trần Đáo tới.

Trần Đáo chẳng phải đi Lũng huyện dẹp loạn ư, sao lại xuất hiện ở đây?

Kỳ thực loạn Lũng huyện ngay từ đầu chỉ là cái cớ, chẳng qua là quan viên địa phương tổ chức dân chúng giả vờ như thế để thu hút sự chú ý của người ta. Có thể khẳng định, nếu Trần Đáo còn ở Trường An, chắc chắn sẽ không xuất hiện đại loạn, dù sao đệ nhất quân sức chiến đấu vang danh thiên hạ.

Sau khi rời Trường An, Đạp Bạch quân lập tức chia nhỏ xé lẻ do Bùi Nguyên Thiệu, Đổng Triệu, Hàn Đức dẫn binh mã bản bộ âm thầm tới Bành Trì, cùng Du Dịch quân tụ hợp.

Nay Đổng Triệu và Hàn Đức đã dẫn quân theo Từ Thứ, bí mật phục kích trong Hàm Cốc quan.

Tất cả chỉ còn đợi trận lửa hôm nay.

Nhạc Tiến nghiến răng nói:

- Quân sư, chuyện đã như thế hối hận cũng vô ích, tiểu tượng đoạn hậu, xin quân sư lập tức lui về Hàm Cốc quan, nói không chừng nơi đó còn trong tay ta, không bằng liều mạng.

- Tướng quân ...

Chung Diêu hiểu, cái gọi là đoạn hậu chẳng khác gì nạp mạng.

Nhạc Tiến nghiêm mặt nói:

- Tiến chỉ là một võ phu, chết không đáng tiếc. Chủ công có thể không có Tiến, nhưng không thể không có quân sư. Mời quân sự chuẩn bị, khi Tiến phát động công kích, quân sư dẫn người rút về Hàm Cốc Quan, nếu có thể thoát hiểm, ngày sau hãy vì Tiến báo thù.

Chung Diên cắn răng nói:

- Tướng quân bảo trọng, nếu Hàm Cốc quan không mất, ta sẽ trên ải đợi tướng quân về.

Lúc này nói gì cũng thành thừa thãi, Chung Diêu nói xong lên ngựa điểm binh chuẩn bị đột vây.

Mặt khác Nhạc Tiến cũng đã gọi binh mã bản bộ tới:

- Chủ công nuôi chúng ta đã lâu, nay là thời cơ báo ân tình chủ công. Mỗ nguyện tử chiến, ai dám theo ta giết địch?

Trên núi này đều là thân binh của Nhạc Tiến, tất cả giơ đao hô vang:

- Nguyện cùng tướng quân tử chiến.

- Các con ngoan, theo ta giết địch.

Hai nghìn nhân mã được Nhạc Tiến xuất lĩnh xông xuống núi, nhưng còn ở lưng núi đã có tiếng hét to:

- Bắn tên.

Một loạt tiếng kêu kỳ dị vang lên, tên bay phủ kín trời như châu chấu, mấy trăm binh sĩ bị bắn thành nhím, Nhạc Tiến cũng trúng tiễn nhưng không yếu hại.

Hắn như không biết đau, vẫn hô lớn xông tới.

Dưới núi Hoàng Trung vuốt râu cười:

- Tên này cũng là một hán tử đây, tiếc là kẻ địch. Hà hà, Thúc Chí, công này là của ta, ngươi đừng có tranh đấy.

Trần Đáo gật đầu:

- Tướng quân cứ hành động, những kẻ này xung phong là để yểm hộ Chung Diêu rút lui, ta đi truy kích.

- Ài.

Hoàng Trung nghe vậy ảo não vỗ đầu:

- Sao lại quên mất Chung Diêu, đáng hận, thật đáng hận.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...