Nếu như là người khác nói lời này, Điển Vi chắc chắn không tha cho hắn.
Nhưng Lư Thực thì khác, mặc dù Điển Vi có địa vị đặc biệt trong hệ Đổng Phi, nhưng cũng không dám vô lễ.
Có điều bản lĩnh của Hạ Tề mọi người cũng biết.
Điển Vi được Hạ Tề trợ giúp khống chế Khất Hoạt quân.
Nếu nói Khất Hoạt quân của Điển Vi là một đám cọp điên, thì nhờ có Hạ Tề, đám cọp điên này lại có lí trí.
Một chi Khất Hoạt quân như vậy càng thêm đáng sợ.
Đổng Phi mỉm cười, ở bên cạnh lẳng lặng nhìn Hạ Tề không nói lời nào.
Thời gian như thoi đưa...
Khi quen biết Hạ Tề hắn cũng chỉ là một thiếu niên hơn mười tuổi. Vậy mà chớp mắt đã 7 năm trôi qua, thời gian thật là nhanh.
Tháng giêng, Khất Hoạt quân xuất binh từ Đông Thả Di, công kích mạnh mẽ Ô Tôn quốc.
Cùng lúc đó, Tang Bá cũng xuất binh từ Di Chi, men theo dòng Ô Luân Cổ vào lãnh địa Bắc Hung Nô, kết hợp với Đạp Bạch quân của Trần Đáo chế trụ binh lực Bắc Hung Nô. Còn Tuyển Phong quân thì triển khai công kích mãnh liệt Hô Trù Tuyền trên cao nguyên Mạc Bắc.
Thành Thước Âm, thái thú tân nhiệm Võ Uy Từ Vinh tập kết binh lực, chuẩn bị xuất binh Lương Châu.
Cũng trong thời gian một, hai tháng, toàn bộ tây bắc từ Lương Châu đến Tây Vực đều nhộn nhịp hẳn lên.
Mã Đằng mệnh Giả Hòa trấn thủ Tổ Lệ, lại mệnh Quách Hiến triển khai quân trên Tuyền Đình, Tần Đình.
Tô Cố vào cuối năm đầu Hưng Bình phụng mệnh Quách Tỷ đến Võ Đô, bị Trương Lỗ đánh bại cũng không đứng yên.
Cùng tháng, Lưu Ngu ở ngoài Ngũ Nguyễn quan liên thủ với Lữ Bố, giáp công đánh bại hai tướng Cao Lãm, Văn Sửu.
Cục diện lúc này vô cùng hỗn loạn, chiến hỏa từ Quan Trung dần lan về Quan Đông, hơn nữa còn ngày càng nghiêm trọng, càng không thể vãn hồi.
Trung tuần tháng hai, tuyết trên Tây Vực vẫn chưa tan hết.