- Ngươi. . . A, ta nhớ ra rồi, 12 năm trước, dưới cầu Bách Hoa Lạc Dương.
Có lẽ trong minh minh có thiên ý như thế, Hà Tiến không ngờ thực sự nhớ tới Phan Ẩn là ai. Nhìn Phan Ẩn quần áo ngăn nắp, Hà Tiến không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết.
Trong lòng Phan Ẩn cũng không khỏi ấm áp.
- Mười hai năm không gặp, Hà công có khỏe không?
Hà Tiến vội vã bảo Phan Ẩn ngồi xuống:
- Năm đó là lúc Tiến nghèo túng nhất, sao lại quên được đêm hôm đó? Sau đó ta còn phái người đi tìm ngươi, thế nhưng. . . Thật xin lỗi, ta đã không nhớ nổi tên của ngươi. . . Nhưng sao ngươi lại chạy tới hoàng cung rồi?
- Việc này nói đến, một lời khó nói hết.
Phan Ẩn nói ra tên của mình, lại làm cho Hà Tiến giật mình.
Hắn tự nhiên biết người này, chỉ là chưa từng gặp qua. Đó chính là tư mã của Kiển Thạc, sao hơn nửa đêm lại chạy tới tâm sự với ta?
Hà Tiến kinh ngạc nhìn Phan Ẩn, muốn hỏi, lại không biết mở miệng thế nào.
Phan Ẩn nói:
- Đại tướng quân hôm nay hưởng hết vinh quang, Ẩn cũng không nguyện leo cao. Chỉ là, hiện tại đại tướng quân đang có nguy hiểm đến tính mệnh, Ẩn thực không đành lòng thấy đại tướng quân mất mạng, vì vậy đến đây bảnh cáo.
Hà Tiến vội vàng đứng dậy:
- Không biết mỗ có gì hung hiểm?
- Hoàng thượng. . .
Phan Ẩn vốn định nói, hoàng thượng muốn giết ngươi, nhưng lời đến bên mép lại do dự. Làm như vậy, có phải có lỗi với Kiển Thạc hay không?
Lúc trước vào trong cung, may được Kiển Thạc bảo vệ, hắn mới có hôm nay.
Nếu là. . .
- Phan công, vì sao im lặng không nói?
Phan Ẩn cắn răng, nhỏ nhẹ nói:
- Hoàng thượng muốn giết đại tướng quân, phái tiểu nhân đến đây tuyên đọc chiếu thư. Nếu như lúc này đại tướng quân vào Trường Nhạc cung, nhất định sẽ bị giết chết. Ẩn đặc biệt tới báo cho biết. Tuyệt đối không được vào cung, xin đại tướng quân tự cân nhắc đi.
Đầu Hà Tiến ông một tiếng, có vẻ không biết làm thế nào.
- Hoàng thượng, hoàng thượng vì sao phải giết ta?
- Hoàng thượng phỏng chừng đã hạ quyết tâm, lập Hiệp vương tử làm đế.
- Cái gì?
- Hơn nữa sức khỏe của hoàng thượng cũng không được nữa rồi, theo tiểu nhân quan sát, phỏng chừng khó có thể kéo dài tới hừng đông.
Hà Tiến nghe vậy, không khỏi ngây ngẩn cả người. . .
- Đại tướng quân, tiểu nhân có hoàng mệnh trong người, không dám ở lâu. Nói chung, mời đại tướng quân sớm có chuẩn bị, để phòng bất trắc.
Nói xong Phan Ẩn đứng dậy cáo từ.
Hà Tiến tiễn Phan Ẩn ra ngoài, sắc mặt đột nhiên tái mét.
- Lập tức mệnh Viên Thiệu, Tào Tháo đến đây gặp ta.
Hà Tiến phân phó gia nhân, rồi xoay người đi tới thư phòng, thuật lại những lời Phan Ẩn nói vừa rồi cho Hà Miêu.