Ác Hán

Chương 273: Trận chiến Ung Khâu (2)


Chương trước Chương tiếp

Cưỡng chế lửa giận, nói hai câu hình thức cho có, sau đó Đổng Phi lập tức sai người hạ trại trên một ngọn núi cách đại doanh của Vũ Lâm quân không xa. Tuy nói không tránh gió, nhưng phạm vi nhìn cũng rất tốt. Tướng sĩ Bắc Cung rất nhanh đã dựng xong trại, và nấu một nồi cơm.

Sau khi Đổng Phi tuần tra các doanh trại, lại an bài vệ binh xong xuôi, lúc này mới trở lại đại trướng.

Ban Chỉ nói:

- Chủ công, vừa rồi thuộc hạ thấy doanh trại của Vũ Lâm quân hình như không có cảnh giới. Ngài xem chúng ta có nên hay không...

- Bỏ đi, thời khắc phi thường. Nếu Quán Khưu Nghị kia muốn ra vẻ oai phong, chúng ta cứ né tránh một chút, mệnh lệnh Thành Liêm, chú ý cảnh giới bên ngoài Vũ Lâm quân. Dù sao thì, tất cả suy nghĩ cho an toàn của hoàng thượng, chuyện khác thì nói sau.

Đang nói chuyện thì có Vương Song hùng hùng hổ hổ từ bên ngoài chạy vào.

- Chủ công, không thể làm được rồi!

- Làm sao thế?

- Còn không phải là đám chó Vũ Lâm quân kia, vừa rồi khi chúng tôi đi ngang qua, chúng còn nói móc chúng ta, nói... Chủ công, ngài là chủ soái, ta đường đường Bắc Cung vệ, sao phải đi chịu loại ức hiếp này, phải dạy cho chúng một bài học.

Đổng Phi híp mắt lại:

- Dạy thế nào? Tử Toàn, trước tiên chúng ta cứ nhẫn nại đi. Đợi sau khi trở về Lạc Dương, có rất nhiều cơ hội thu thập chúng. Hiện tại đừng gây sự, không thì, đối với chúng ta cũng không có lợi gì. Nhịn một chút đi.

Có thân vệ bưng cơm tới. Đổng Phi bảo mọi người cùng nhau dùng cơm.

Lúc này, đêm đã rất sâu, đột nhiên gió nổi lên. Trước sau giờ Tý, trời đổ tuyết to như lông ngỗng.

Đổng Phi ở trong trung quân đại trướng ngủ không được, liền đứng dậy, dẫn theo Vương Song cùng một số thân vệ đi tuần tra từng doanh trại.

Cũng may, dù sao Bắc Cung Vệ cũng trải qua huấn luyện hai năm, mặc dù dưới hoàn cảnh như vậy nhưng vẫn duy trì cảnh giác.

- Ung Khâu thì ra là quốc thổ của nước Khởi. Những năm cuối Tây Chu, đã từng tiến hành một trận chiến vô cùng thảm liệt với nước Tống tại nơi này. Sau đó, nước Khởi chiến bại, liền di chuyển đến Thuần Vu giữa Tề và Lỗ. Sau khi nước Tống chiếm lĩnh Ung Khâu, không bao lâu đã xảy ra một trận ôn dịch, toàn bộ Ung Khâu. . . Mọi người cho rằng nơi đây có lời nguyền của người nước Khởi, vì vậy không có ai ở lại nữa.

Ban Chỉ thấp giọng giới thiệu cho Đổng Phi lịch sử của Ung Khâu. Đứng ở cửa doanh trại, nhìn hoang nguyên hoang vắng:

- Ở đây vốn là vùng giao tranh của binh gia, chỉ là từ sau trận ôn dịch đó, nó liền trở nên hoang phế. Hôm nay, toàn bộ Ung Khâu này cộng lại, chỉ sợ còn chưa đến nghìn người. Đất đai tốt mà cứ hoang vắng như vậy. Hiện tại ngẫm lại, cũng cảm thấy đáng tiếc.

Đổng Phi không nói gì, lòng thầm nghĩ: trận ôn dịch ở Ung Khâu lúc trước, chỉ sợ có quan hệ với trận chiến thảm liệt kia rồi.

Đã chết không ít người, lại không thể kịp thời thanh lý, tự nhiên sẽ có ôn dịch hoành hành. Đây vốn là một đạo lý rất đơn giản, nhưng ở thời đại này mà nói, thì có vẻ vô cùng thần bí. Dịch bệnh, thiên tai, thường sẽ liên hệ với quỷ thần.

Nhìn sắc trời, Đổng Phi ngáp một cái:

- Không còn sớm nữa, mọi người đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải lên đường.

Nói rồi, y xoay người muốn về doanh trướng.

Nhưng đi được hai bước, y đột nhiên dừng chân lại. Rồi chợt xoay người, nhìn ra vùng hoang nguyên tối tăm phía nam xa xa.

- Chủ công, sao thế?

- Có nghe động tĩnh gì không?

Gió lạnh gào thét, vẫn như quỷ khóc sói gào. Tuyết lớn, khiến tầm mắt trở nên rất mơ hồ.

Đám người Ban Chỉ nghiêng tai lắng nghe, nhưng không nghe được động tĩnh gì. Không khỏi đồng loạt nhìn sang Đổng Phi với ánh mắt nghi hoặc.

Nghe lầm sao?

Đổng Phi vỗ đầu, vừa muốn lên tiếng nói, thì từ xa xa, chợt truyền đến một tiếng ngựa hí, sau đó là tiếng kêu thảm thiết.

Lần này, tất cả mọi người đều nghe được.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...