Hán đế cần chính, mãi đến đêm khuya vẫn chưa đi ngủ.
Buông danh sách trong tay xuống rồi lại cầm lên, cuối cùng cầm lấy ngự bút khoanh tròn vào ba cái tên.
Kiển Thạc thấy rõ ba cái tên chính là Điển Vi, Sa Ma Kha cùng Trương Tú.
- Hoàng thượng, đã muộn rồi, hoàng thượng nên nghỉ ngơi thôi.
Hán đế quay đầu nhìn thoáng qua Kiển Thạc. Tiểu hoàng môn này không tệ, không tham tài, không lạm quyền. Giao Tây viên tân quân cho hắn cũng có thể yên tâm. Thế nhưng khi quay đầu lại, nhìn tên trên danh sách, tâm tình Hán đế chợt trở nên ác liệt.
- Kiển Thạc, ngươi nói xem trong những người trên đây, trẫm có thể tin tưởng được mấy người?
- Nô tài là cận thị, hiểu biết cũng không nhiều, hoàng thượng hỏi nô tài chuyện này thật là làm khó nô tài rồi.
Hán đế đối với câu trả lời của Kiển Thạc thì rất hài lòng, hứng thú nói:
- Kiển Thạc, ngươi chỉ cần nói, nói sai trẫm cũng không phạt, trẫm thứ ngươi vô tội.
- Tề Bắc tướng Bảo Tín đối với hoàng thượng trung tâm, đệ đệ Bảo Trung của hắn cũng đáng tín nhiệm.
Kiển Thạc nhìn qua danh sách một lúc rồi trả lời.
- Bảo Trung có thể tin sao?
Hán đế liền khoanh một vòng lên tên Bảo Trung, sau đó lại hỏi:
- Sao trong bốn người chỉ có một mình Bảo Trung?
Kiển Thạc nói:
- Truân kỵ đô úy Triệu Dung, Việt kỵ đô úy Phùng Phương đều có mấy đời phục vụ hoàng thượng, cũng đáng tín nhiệm.
Hai người này nói trắng ra là người của Hán đế, đương nhiên không cần phân vân, Hán đế lại khoanh một vòng tròn lên tên hai người.
- Những người khác nô tài không rõ lắm.
Kiển Thạc rất thông minh, sau khi nói tên ba người thì không nói nữa. Trong ba người này, Phùng Phương, Triệu Dung là nhân tuyển đã định trước. Về phần Bảo Trung... Ha ha, Kiển Thạc cũng là được Hà Tiến phó thác, vì vậy cũng ra sức một chút.
Đừng thấy Kiển Thạc ngày ngày là cận thị của hoàng thượng, nhưng trong thành Lạc Dương này, uy tín của đại tướng quân Hà Tiến cũng rất cao.
Kiển Thạc không thể trêu vào, vì vậy chỉ có thể cúi đầu.
Những người khác thì có quan hệ gì với Kiển Thạc chứ? Tự cầu phúc cho mình đi.
Hán đế trầm ngâm chốc lát, đột nhiên chỉ vào ba người Điển Vi nói:
- Kiển Thạc, môn hạ dũng tướng của Đổng gia tử sao mà nhiều vậy?
- Ý của hoàng thượng là...
- Trẫm rất muốn biết, trong hai người Ác Lai cùng Man vương này, người nào dũng mãnh hơn.
Kiển Thạc lập tức hiểu tâm tư Hán đế. Đây là cố kỵ nhân mã của Đổng gia tử chiếm nhiều lợi ích, hẳn là nên giảm bớt. Ngẫm lại cũng phải, tổng có bát giáo, đến nay tứ giáo đã có sắp đặt, tứ giáo còn lại Đổng Phi chiếm đến tam giáo, có hơi... Kiển Thạc biết, Hán đế lúc này đối với Đổng Phi rất tín nhiệm, thế nhưng nếu thực lực của Đổng Phi lớn mạnh thì sẽ rất đau đầu. Hán đé nói vậy có khác nào là muốn nhị hổ tương tranh?
- Nô tài đã hiểu.
Hán đế lại hỏi:
- Trong những người còn lại, thì còn ai trung với trẫm nữa?
Lời này rất khéo, lúc trước Hán đế nói trẫm có thể tin tưởng ai? Ý nghĩa chính là "Ai là dòng chính?" Còn giờ lại hỏi: Ai trung với trẫm? Ý nghĩa cũng khác với lúc trước rồi. Đó là nói: trong những người này, có thể lôi kéo ai?
Đương nhiên cũng không thể nói như vậy.
Đường đường là hoàng thượng, sao lại gọi là lôi kéo người khác?
Kiển Thạc theo cũng không phải một, hai ngày, tự nhiên có thể hiểu trong lòng Hán đế nghĩ điều gì.
Trầm ngâm một lát nói: