Lúc Quản Hợi tỉnh lại. Quân khăn vàng đã bắt đầu tan tác.
Những đám quân khăn vàng này và đám Hoàng cân lực sĩ khác nhau hoàn toàn. Lúc chiếm thượng phong thì tấn công như mãnh hổ xuống núi. Nhưng khi gặp phải sự kháng cự dũng mãnh, đặc biệt là khi chủ tướng bị giết. Thoáng cái đã mất hoàn toàn ý chí chiến đấu. Còn đám Hoàng cân lực sĩ, lại ở vùng biên cương không chỉ giao tranh cùng dân tộc Tiên Bi, mà còn chém giết cả với người Hung Nô. Mà quan trọng hơn là đám Hoàng cân lực sĩ này rất điên cuồng dũng mãnh, không hề ngại sinh tử.
Đại cục đã mất, Quản Hợi trong lòng rất rõ ràng.
Đánh tiếp thì chắc sẽ bỏ mạng nơi đây. Lập tức không hề do dự, nhìn trước ngó sau, thúc ngựa chạy.
Hoa Hùng đang hăng máu, đuổi theo phía sau Quản Hợi rống lên: "Phản tặc đừng chạy, gia gia sẽ cùng ngươi đại chiến ba trăm hiệp."
Quản Hợi nào còn tâm trí tái chiến?
Mở một đường máu, mang theo mấy trăm kỵ binh, tìm đường thoát khỏi chiến trường. Chạy về phía Cao Ấp.
Đại soái tuy đã chết, nhưng Cao Ấp không thể mất. Một khi Cao Ấp thất thủ. Con đường đến Cự Lộc rộng mở. Lúc đó đại nghiệp Thái Bình đạo sẽ có nguy cơ diệt vong.
Chật vật chạy trốn đến dưới thành Cao Ấp. Nhưng phát hiện cổng thành đóng chặt.
Quản Hợi lớn tiếng gọi: "Mau mở cửa thành, ta là Quản Hợi!"
Đứng trên cổng thành phát ra tiếng cười to, "Phản tặc sao không sớm qui hàng?"
Một lão trung niên mũi sư mồm rộng, bệ vệ hung ác xuất hiện trên tường thành. Bên cạnh hắn còn có một gã văn sĩ trẻ và hai võ tướng gầy. Bất ngờ chính thị là Đổng Trác.
Nguyên lai. Y theo kế sách của Lý Nho. Khi Trương Ngưu Giác thắng liên tiếp hai trận, tất nhiên sẽ sinh lòng kiêu ngạo.
Nhân cơ hội hắn dẫn quân rời Cao Ấp. Bị Hoa Hùng và Từ Quang Vinh liên thủ cùng nhau vây giết. Còn Huân Trác thì dẫn quân, chờ cơ hội này để đoạt lấy Cao Ấp.
Kế này có thể nói là vạn lần không được sơ sẩy. Nhưng lại phải tốt thất một ít nhân mã.
Bất quá tổn thất so với thành quả đạt được không thấm tháp gì. Duy nhất không có điều không tính toán được, chỉ sợ là Hoàng Đạo, bất khuất đến chết.