Hổ Bào thấy Thập Tam nhảy lên, tự nhiên không cam lòng. Hắn cắn răng rồi nhảy lên trên lưng Văn Thú, cảm giác lạnh lẽo lập tức xuất hiện toàn thân.
Sau khi gắng gượng đứng vững, Hổ Bào cười khổ thầm nhủ Lão tổ quả nhiên quá mạnh, chỉ riêng việc thu phục yêu thú có tu vi thế này, thật sự đáng sợ.
Nhìn biểu hiện của Thập Tam và Hổ Bào, trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia tán thưởng. Tâm niệm hắn vừa động Văn Thú lập tức rít lên một tiếng, thân hình như tia chớp mà bay đi.
Một trận gió mạnh mẽ lập tức từ phía trước thổi lên thân thể ba người. Vương Lâm đối với trận gió đó có chút thoải mái.
Về phần Hổ Bào và Thập Tam giống như bị gió lốc thổi, chỉ hơi lơ đễnh cả người sẽ bị thổi đi thật xa.
Thập Tam gầm nhẹ một tiếng, lập tức vận chuyển yêu lực toàn thân, dùng thuật Luyện thể mà chống lại sức gió. Hổ Bào cũng nhắm hai mắt lại thổ nạp yêu lực chống cự trận gió.
Nơi đây cách Cổ Yêu thành khoảng chừng ba ngàn vạn dặm. Với tốc độ của Văn Thú cũng cần phải một ít thời gian mới tới nơi. Vương Lâm lại không sốt ruột nên cũng không lãng phí tiên lực trong cơ thể dùng thuật Đại na di.
Văn Thú bay giữa bầu trời, vô số bộ lạc trên mặt đất nơi nó đi qua đều mở ra trận pháp phòng ngự. Ở trong mắt bọn họ, Văn Thú quá mức mạnh mẽ. Phải biết rằng nó chỉ bằng vào tốc độ liền hình thành khí thế như sấm đánh giữa không trung. Giống như một đạo Thiên lôi giáng xuống, tiếng "ầm ầm" truyền đi xa xa, thanh thế cực kỳ kinh người.
Lúc trước Vương Lâm vừa mới tiến vào Yêu linh chi địa cũng không biết được nơi đây có bộ lạc cùng với trận pháp, hơn nữa trận pháp này có hiệu quả ẩn nấp cho nên chưa từng phát hiện nơi đây có dấu vết của con người. Nhưng hiện tại hắn đối với nơi này đã có hiểu biết nhất định, giờ phút này nhìn xuống, trên đường đi hắn nhìn thấy vô số bộ lạc. Những bộ lạc này có mạnh có yếu, có lớn có nhỏ, số lượng người cũng không giống nhau.